Beijing Beijing 

BEIJING (1)
Năm ngoái, tháng 3 sang Vân Nam và Tứ Xuyên, năm nay lại cũng tháng 3, sau vài lý do cá nhân để lỡ visa Hàn, mình cũng chẳng có ý định gì thêm cho điểm đến nào khác, rồi đến khi xem clip quay ở Hàng Châu trên youtube, mất một đêm suy nghĩ, quyết định đưa ra chóng vánh, đến Hàng Châu với chiếc vé bay đi mà chưa định được ngày về.
Bắc Kinh, 5h sáng hạ cánh, bên ngoài nhiệt độ tầm 14 độ C, không quá lạnh như dự tính. Thủ tục hải quan và ngồi đợi tàu đến giờ hoạt động lúc 6h45, lên tàu, chuyến tàu sớm vào trung tâm không quá đông, mặt trời đã lên phía đằng xa nhưng không rõ nét do vấn đề ô nhiễm thường thấy ở Bắc Kinh. Thật lạ là lúc đó, mình không thấy bản thân đang ở một thành phố khác, cảm giác quen thuộc đến mức chỉ như một chuyến trở về.


Phải chuyển line để đến khu mình ở, khu Hutong, cách ga tàu khoảng 800m, ban đầu hơi khó tìm, phải hỏi đường suốt từ lúc ra khỏi ga và vào ngõ. Hotel là tứ hợp viện cổ, được điều hành bởi một gia đình vô cùng mến khách, chỉ có vài người nói được tiếng Anh, dù thời gian check in phải đến 12h00 nhưng họ sẵn lòng cho mình check in sớm, lúc đó chỉ khoảng 08h00 sáng hơn. Phòng không rộng nhưng rất ấm cúng, nhà vệ sinh sạch sẽ với chậu rửa mặt to được làm từ gốm sứ tráng men, hoa văn xanh xanh theo kiểu nhà Thanh rất đẹp mắt, nhà tắm còn có cả đèn sưởi, máy sấy tóc, tiện nghi không thiếu thứ gì. Nhà tứ hợp viện nên trước phòng là khoảnh sân to, mùa vắng khách nên sáng nào hầu như cũng chỉ có riêng mình thư thả pha cà phê vừa uống vừa đùa với con chó xù mập ú ở hotel.


Hầu hết du khách đi tour đều ghé qua tham quan nơi này, khu phố cổ trong lòng Bắc Kinh, khu Hutong, thực tế hơi xập xệ và ngổn ngang. Ở đây nhiều nhà dân không có nhà vệ sinh, nên nhà vệ sinh công cộng miễn phí rải đều khắp Hutong. Về đêm, nếu đi chơi khuya, ngõ hơi tối, nhìn thì ngại nhưng kỳ thực rất an toàn, camera quan sát ở khắp nơi, quân đội cũng đóng chốt trong khu này. Thi thoảng về đêm bắt gặp vài quán bar nhỏ nhắn xinh đẹp ở ngã tư đường, mình đều dừng lại ngắm một lúc, nhạc quán mở nhẹ nhàng êm tai, có lẽ khu này cấm còi xe và âm thanh to nên suốt thời gian ở đây mình lúc nào cũng thấy dễ chịu, đôi khi nghĩ đây không phải là Bắc Kinh.


Hôm đầu tìm hotel, suốt ngõ gặp ai mình cũng hỏi đường, thành ra có nhiều người biết ở đây có du khách Việt Nam. Sáng nào bước ra khỏi hotel, cũng có 2 cụ già mời điếu thuốc, mình không hút được nên cụ chuyển sang mời trà bánh. Vậy là sáng nào cũng uống trà ăn bánh với các cụ xong mới đi, trên đường đi ngang nhà dân, hay vẫy chào vài người, họ đều tươi cười hỏi chuyện vài câu. Cho đến ngày rời đi, khi thấy mình kéo vali, ai cũng hỏi han, cho quá giang ra ga tàu, dù tiếng Hoa mình không tốt, họ cũng chẳng biết tiếng Anh, thế mà nói gì cũng hiểu, cũng do tình người. Vậy nên, đừng đồn thổi về sự yêu ghét người nước này nước kia nữa, giữa người với người, chung một bầu trời, ai cũng như nhau.


Ngõ mình ở tên là Zhangwang, bước ra đường lớn là Jiugulou, cách ga Tàu Gulou Dajie cửa G tầm 500m tính từ đầu ngõ. Dọc đường vỉa hè rất rộng, đi bộ thoải mái, hàng quán ăn sáng đều rẻ và ngon, có vài mini mart bán đầy rau củ quả, bánh trái, giá bình dân, dễ chọn lựa. Sáng nào mình cũng hay sang bên kia đường mua bánh kẹp, mình không biết gọi đó là món gì, họ có bột cán mỏng hình tròn, chiên quả trứng, thêm salad, nước sốt, cuộn lại, chỉ 3 tệ 1 cái, tức khoảng 10k tiền mình, ăn nóng giòn rất ngon. Nhưng đặc sản ở đây chắc là sữa chua, đựng trong hũ trắng bằng sứ, mình thấy hũ sứ đẹp quá mà họ uống xong bỏ cả, hơi uổng. Sữa chua bán không rẻ, tầm 6,5 tệ 1 hũ, vị cũng không có gì đặc biệt, hơi sệt và ngậy như bao món sữa chua thông thường, nhưng sau này đi các vùng khác mình mới biết là ở Bắc Kinh bán rẻ nhất, ở Hàng Châu và Thượng Hải còn có giá 10 – 12 tệ cùng kích cỡ. Không biết có phải do dân họ ăn sữa chua nhiều hay sao mà da ai cũng đẹp, dáng người cao ráo, thanh tao, đặc biệt là lớp trẻ.
Tuy nhiên, vấn đề ô nhiễm cũng là vấn nạn. Suốt thời gian mình ở Bắc Kinh, dù cẩn thận dùng loại khẩu trang chuyên lọc không khí nhưng đêm nào về rửa mũi cũng thấy bẩn nhiều. Người trẻ ở Bắc Kinh đều có nhiều tóc bạc sớm, do ô nhiễm chăng? May mà không khí lạnh nên chẳng có cảm giác gì nhiều, chỉ nhận biết qua những ngày mặt trời lên cao nhưng không thể xuyên qua nổi đám bụi mù. Lúc từ Jingshan ngắm toàn cảnh Tử Cấm Thành, Cố Cung hiện lên mờ ảo giữa biển sương mù, tầm nhìn vô cùng thu hẹp. 
Ngoài ra, có một đặc sản nữa trong suốt những ngày ở Trung Quốc, chính là an ninh, hàng rào an ninh được thiếp lập khắp mọi nơi, cho dù mình đã quen với việc soi chiếu, rà kim loại mỗi khi vào ga tàu hay điểm tham quan nhưng lần này ở Bắc Kinh, mỗi chuyến bus đều có nhân viên an ninh túc trực trên xe mới thấy họ đang xiết chặt thế nào. Có lẽ vì đã quen nên mình đã không còn ngộp khi thấy cảnh chen chúc đông đúc của người dân Trung Quốc ở các điểm tham quan và ga tàu nữa, thực ra họ luôn xếp hàng khi mua vé, nhưng ở sân bay thì chẳng hiểu tại sao lại luôn hỗn độn ở cửa khởi hành, ban đầu bạn chỉ thấy 2 hàng, nhưng sau đó có thể có cả 6 hàng 1 lúc, không thấy khó chịu, chỉ thấy buồn cười thôi :))
Nói chung, cảm giác đối với Bắc Kinh tốt hơn kỳ vọng ban đầu, mình đã có khoảng thời gian vui vẻ và vô cùng tận hưởng ở đây, cả chuyện mỗi ngày đi bộ gần 20km cũng là kỳ tích. Mỗi đêm ngả lưng trong căn phòng yên tĩnh, nhiệt độ xuống thấp, mình cố tình không bật sưởi, chỉ cuộn chăn, để bản thân nhớ hoài thứ không khí quen thuộc này, bởi lẽ có thể đây là hồi ức duy nhất của mình về Bắc Kinh.

Advertisements

TRỞ LẠI LỆ GIANG (2): DẠO CHƠI SHUHE

Cả chiều hôm đó, không có bản đồ, tôi cứ loanh quanh Shuhe từ ngõ này sang khõ khác, không khí yên ắng, thanh tĩnh vô cùng. Gần 17h chiều, ngồi trong bóng râm nghe vài bản nhạc acoustic phát ra từ các cửa hàng CD, mở túi mứt cà chua mới mua lúc chiều ra xơi, ai dè không phải, là táo khô mà in hình bên ngoài trông như bọn cà chua, lầm tưởng. Vừa ăn vừa nhìn người qua lại, đã ra khỏi trung tâm quảng trường của trấn cổ nên đường khá vắng, ngồi lúc lại buồn ngủ quá nên tôi phải đứng dậy đi tiếp. Nhắc chuyện ngủ thì cũng buồn cười, vì chưa ở đâu tôi thấy người ta ngủ gục ngoài đường nhiều như ở đây, trong quán cafe, bên hồ nước, bên quầy hàng rong, cả sân chung của hostel nào đấy cũng có du khách gục mặt xuống bàn ngủ ngon lành.

Processed with VSCO with a6 preset
Trời mát lạnh, nắng ấm, không khí yên tĩnh, chả trách :))
IMG_20160417_230924
Phê một giấc nào! :3
Processed with VSCO with a9 preset
Đến mấy tên cún cũng thế :))

Lúc đi ngang nhóm du khách theo tour, tự nhiên thấy mình sung sướng quá, không bị giới hạn thời gian, trong khi bọn họ chỉ có thể xem cái show nhảy múa ở quảng trường xong lượn lượn chụp hình với…ngựa rồi về, thì tôi lại được tự do lang thang khắp nơi, đi hết ngõ này đến ngõ nọ, có lúc dạn người đi cả vào nhà người ta mà ngắm ngó. Thấy dàn bắp khô treo lủng lẳng, đường đá, nhà mái cong mà trong phim cổ trang hay thấy, cứ nghĩ chẳng tới được vậy mà cũng tới, mà tới được những 2 lần :))

Processed with VSCO with a9 preset
Treo ngô cũng phải art :))
Processed with VSCO with a4 preset
Đi qua cây cầu chỗ chiếc xe ngựa phía trước bạn sẽ gặp “nhà kho ký ức” mà tôi kể ở topic trước, rất dễ nhận biết bằng những bông hướng dương trang trí bên ngoài
Processed with VSCO with a9 preset
Lại nhớ trần kính toàn cờ ngũ sắc ở đó, lúc có nắng đẹp mê! T.T

Lúc đi dạo ở đây, hồi đầu sang cứ bảo phải chi mình thuê xe đạp, tự mình chạy loanh quanh hết cho nhanh và đỡ mỏi chân. Nhưng đi rồi mới thấy đi bộ là ngon nhất trong cổ trấn, do đường lát đá nên chạy rất dằn xóc, ngoài ra có những ngõ hẹp dẫn lên núi, nếu đi xe đạp thật tình tôi không biết làm sao để chạy vào và gửi xe ở đâu. Vậy nên các bạn đi sau có thể cân nhắc, chỉ cần thuê xe đạp tới Shuhe là được rồi, gửi xe bên ngoài rồi vào dạo bộ là ngon lành nhất.Read More »

TRỞ LẠI LỆ GIANG (1)

Chắc ai từng đi Trung Quốc sẽ không thể bỏ qua chỗ này, hôm từ Thành Đô về lại Vân Nam, dù đường xá không thuận tiện nhưng tôi vẫn cố gắng sắp xếp để tới đây. Từ Chengdu (Thành Đô) bạn có thể bắt tàu hỏa đến Panzhihua (Phàn Chi Hoa) rồi từ Panzhihua di chuyển ra bến xe đường dài (khá xa đó, nên đi bus chứ đừng đi taxi, đắt lòi). Đến bến rồi thì mua vé đi Lệ Giang (Lijiang), chỉ từ 90 tệ cho 8 tiếng di chuyển. Tôi khuyến cáo đây không phải là đoạn đường dành cho người say xe, hầu hết bus ở TQ đều tốt nhưng bus chuyến nay thì xuống cấp lắm, không điều hòa, xe ì ạch dù đường đèo hiểm trở, có đoạn đang ngồi băng sau chụp ảnh mà xe nhồi 1 phát cứ cảm tưởng mình sẽ rơi ra khỏi cửa sổ và bay thẳng xuống vực, nghĩ thôi cũng nổi hết da gà. Bù lại đoạn đường rất đẹp các bạn ạ!

Hôm đó, cũng tầm 18h thì tôi tới Lijiang, lúc trên xe có tủng xẻng với 1 anh TQ và ảnh bảo chắc phải 20h mới tới, nên khi biết đã tới nơi sớm vậy (thực ra bình thường haha) tôi mừng lắm. Tọt ngay xuống xe, vừa ra tới sảnh thì bắt gặp 1 nhóm tình nguyện viên trẻ chuyên tư vấn cho khách, tôi hỏi đường về hotel thì có 1 em nói được 1 ít tiếng Anh, call hotel dùm tôi rồi ra bắt taxi giúp, lại còn trả giá hộ nữa chứ, mất 10 tệ để từ bến xe về khu phố cổ.

Lijiang là thành phố thuộc tỉnh Yunnan (Vân Nam), nằm ở độ cao lý tưởng nên quanh năm có khí hậu ôn hòa mát mẻ. Có hết thảy 3 cổ trấn ở đây được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới, gồm có: Dayan (Đại Nghiên), Shuhe (Thúc Hà) và Baisha (Bạch Sa). Trong đó, trấn Shuhe và Dayan là nhiều khách du lịch nhất, đặc biệt là Dayan. Một khi ai nhắc đến thành cổ Lệ Giang hay phố cổ Lệ Giang thì chính là ám chỉ Dayan. “Đặc sản” ở Lijiang là đèn lồng và núi tuyết Ngọc Long, bạn có thể ngắm bọn này suốt ở đây mãi mà không chán, “chúng nó” hiện diện ở khắp mọi nơi, như lúc này đang đi trên đường cũng thấy nó sừng sững thế này:

Processed with VSCO with a9 preset
Ngọc Long Tuyết Sơn vĩnh cửu, quanh năm trắng xóa và ngập tuyết
Processed with VSCO with a8 preset
Nhìn gần hơn

Ở Lijiang, thường có 1 số điểm ghé chơi như:

– Heilongdan Park (Công viên Hắc Long Đàm)
– Trấn cổ Shuhe và Baisha.
– Lên đồi sư Tử và Wangu lou (Vạn Cổ Lâu) để ngắm hoàng hôn.
– Núi tuyết Yulong (ai mà có tiền sử hô hấp kém thì nên mang theo thuốc hoạt huyết hoặc bình oxy nhỏ phòng hờ vì ở độ cao trên 4000m, không khí sẽ rất loãng).

Heilongdan là khu công viên rộng lớn khá gần trấn Dayan nên bạn có thể đi bộ tới dễ dàng, không cần taxi đâu. Từ Quảng trường bánh xe nước ra khu new town bạn rẽ phải và cứ thế đi thẳng đến cuối dường chính là công viên Heilongdan.

Processed with VSCO with a7 preset
Công viên Hắc Long Đàm

Tuy nhiên, công viên này chỉ miễn phí cho người TQ, với người ngoại quốc cần có vé Bảo tồn thắng cảnh giá 80 tệ. Thực ra, nếu bạn có ý định đi núi tuyết Yulong thì trước sau gì bạn cũng phải mua vé này, còn nếu bạn không có ý định đi Yulong thì tôi có thể mách bạn 2 cách tiết kiệm vé như sau:

– Ở cổng chính, bạn không vào mua vé mà chỉ lượn lờ trước cổng thôi cũng có nhiều người địa phương tới ngã giá ngỏ ý sẽ dẫn bạn vào với giá 50 tệ, bạn đừng vội gật đầu, cứ vờ suy nghĩ thì họ sẽ giảm thậm chí đến 20 tệ/vé. Lúc đó, tôi quay đi còn nghe họ bảo chỉ 10 tệ là đủ, nhưng tôi thuộc diện có thể làm theo cách thứ 2 nên không cần mua vé.

– Cách thứ 2 rất đơn giản, tỏ ra mình là người TQ, không tốn xu nào haha. Ngoài ra còn 1 cách nữa dễ dàng hơn, cũng miễn phí nhưng tôi khó khăn lắm mới tìm ra được, tạm thời chỉ chia sẻ cho ai dẫn tôi đi cùng thôi :))

Processed with VSCO with a9 preset
Phong cảnh nên thơ của Heilongdan
Processed with VSCO with a7 preset
Công viên ở đây rất trong lành, sạch sẽ, ước gì thành phố tôi sống có nhiều mảng xanh như thế

Công viên Heilongdan thực ra cũng không có gì nhiều ngoài việc bạn sẽ được thăm bảo tàng văn hóa Đông Ba, ghé Đắc Nguyệt Lâu, thăm lầu Ngũ Phụng, thư giãn dạo chơi trong khu công viên xanh mát và nếu bạn đi vào mùa xuân như tôi sẽ được ngắm hoa đào rất đẹp.

Read More »

Về Lệ Giang

Processed with VSCO with a9 preset

1. Chỉ là hồi trước có viết về Lệ Giang, bảo rằng nơi đó tôi “sẽ còn quay lại”.

Nhưng lần trở lại Trung Quốc này không chỉ ở Vân Nam mà còn kéo dài lên Tứ Xuyên, mục tiêu hướng tới thiên đường Cửu Trại Câu. Mà thực ra ban đầu đó cũng chẳng phải là mục tiêu nếu như tôi không đứng giữa biển người ở ga tàu Côn Minh, thấy hàng rào an ninh che khuất tầm nhìn trên con đường Bắc Kinh rộng lớn, tự nhiên thấy tim mình thắt lại một chút. Nắng chiều dễ chịu tháng 3, cái lạnh hanh hao khô nhòe nơi sóng mũi, tôi biết, mọi giấc mơ của mình từ giờ sẽ trở thành sự thật, trải nghiệm sẽ hóa thành hồi ức, cho những năm tháng 20 không nuối tiếc điều gì.

Tôi đi.